Saturday, October 18, 2008

Hoa xinh






















Hoa cưới xinh lạ
TTO - Mùa cưới cuối năm đã rộn ràng... Những phố hoa đã thấy tấp nập lứa đôi sắp cưới cùng đi ngắm chọn bó hoa xinh cho ngày đưa nhau "về dinh".
Bó hoa cưới dạng ôm lạ lẫm với những chiếc kẹp nơ, kẹp hình con thú xinh xắn kết thêm vào
Xinh mà còn phải lạ, đó là tiêu chí chọn hoa cưới của những đôi uyên ương trẻ tuổi. Việc kỳ công chọn lựa được những bông hoa xinh đẹp kết trong một kiểu dáng lạ cũng phần nào nói lên tấm chân tình của người trao hoa. Và vì thế, đây chính là dịp để các chú rể tương lai tính tình kỹ lưỡng, tinh tế thể hiện hết lòng với người yêu trong ngày vui nhất đời.
Hoa cưới dạng ôm, một kiểu kết hoa cưới thịnh hành kéo dài trong suốt nhiều thập niên của thế kỷ 20 đến tận những năm 1980, đang nhất loạt được một số tiệm chuyên kết hoa cưới lăngxê trở lại.
Chị Nguyễn Thị Thùy Vũ, tổng giám đốc Công ty cổ phần Thế Giới Hoa Tươi (Q.3, TP.HCM), tư vấn: "Mùa cưới năm nay, hoa cưới kết dạng ôm với dáng hoa thiên về cách kết sao cho thật tự nhiên, không quá gò bó như dạng bó tròn cầm tay với tay cầm bằng nhựa của những năm trước. Tôi thường tư vấn cho các đôi bạn trẻ sắp cưới kiểu kết hoa mộc mạc, lộ những gốc cành hoa tự nhiên trông lãng mạn hơn bó hoa nhựa, sau ngày cưới có thể treo làm bó hoa khô kỷ niệm...".
Cũng theo chị Thùy Vũ, phối nhiều màu sắc trong cùng một bó hoa cũng là xu hướng được ưa chuộng của nhiều cặp cô dâu chú rể trong mùa cưới năm nay. Có thể là nhiều sắc của nhiều loài hoa cùng "nên duyên" trong một bó, hoặc những sắc màu khác nhau của cùng một loài như hoa hồng, lan... phối cùng một bó.
Những sắc màu lạ đối với loài hoa như xanh lam, xanh ngọc, xanh lục... lan nhẹ trên những cánh hồng, loa kèn, cúc đồng tiền... thường là những màu nhân tạo do sơn (dành riêng xịt tạo màu hoa) tạo thành, song cũng được nhiều bạn trẻ yêu thích.
Phụ liệu ghép thêm vào để tôn thêm vẻ rực rỡ cho bó hoa cưới có thể là những chiếc kẹp nơ, kẹp mang hình những con thú nhỏ xinh, hạt bẹt, đá, ruybăng, xơ dừa... Nơ kết bằng ruybăng mượt mà luôn là điểm nhấn không thể thiếu cho một bó hoa cưới dạng ôm.
Hồng trắng được tạo thêm màu đỏ tươi và xanh lục trông lạ mắt, cũng là để phủ lên một lớp "áo" giữ cho cánh hoa cứng và tươi suốt ngày lễ cưới
Hoa xinh lạ với nhiều sắc hoa cát tường và "đuôi" dài phối với dây cói nhuộm màu mềm mại
Chỉ vài cánh lan, đóa hồng môn trắng, vài đóa hồng trắng là đã kết thành bó hoa ôm xinh xắn mà sang trọng
Cát tường trắng phối nhẹ nhàng với hoa bi kết thành bó hoa ôm tươi tắn xứng với cô dâu nhỏ xinh
Loa kèn xanh lục, lạ quá phải không? Và quá sang với nơ màu rêu buông rủ theo "đuôi" cuống dài tự nhiên
Thêm một dáng hoa ôm kết bằng hoa hồng xanh lục và lan
Hồng môn, trúc đốm, dây leo buông dài tôn thêm dáng đài các cho những cánh hồng và cúc xanh
Mắt ngọc, chuỗi ngọc kết duyên cùng hoa hồng cho dáng hoa ôm thêm nét ngọc ngà
Lan tím, lan vàng, hồng xanh, hồng đỏ cùng phối trên nón lá. Kiểu kết hoa khá lạ này dành cho cô dâu... xỏ dây ruybăng vào ngón tay khi mặc áo dài ra mắt hai họ
Vài bông cúc xanh (xịt sơn) và một nhánh lan xanh (màu nguyên thủy) đã nên hình dáng một bó hoa ôm quá dễ thương dễ làm xiêu lòng các cô dâu
Chuyện tình thời @ với lan và... dây điện thoại
Và có thể là một màu hồng xanh duy nhất
Hai dáng hoa ôm mềm mại với loa kèn và lá tùng nho
Hồng tím giống Nhật - màu lãng mạn cho hoa cưới trông càng mềm mượt hơn với cuống hoa để dài lộ gốc tự nhiên
KH.NGỌC - Ảnh: thegioihoatuoi.com

Friday, October 17, 2008

Khám phá

Phím C luôn sát cánh bên phím V, tình cảm giữa Chồng và Vợ luôn bền vững và sát cánh bên nhau . Ngay phía dưới phím A là phím Z, thế mà xưa nay ta cứ tưởng A và Z xa nhau lắm. Có nhiều thứ cũng nghĩ là khác nhau rõ ràng như A và Z…hóa ra khoảng cách cũng mong manh lắm . Phím S và phím D nằm cạnh bên nhau, trong cuộc sống sự phân biệt và khoảng cách giữa Đúng và Sai có bao giờ rõ rang … Tại sao phím U luôn đứng cạnh phím I nhỉ ? Và ngay bên trái đó là 2 phím T và Y nữa ? Vi Tình yêu” của “U and I"

from Lan Uyen

Tuesday, July 1, 2008

Cha mẹ và con - Gửi con về ngoại!

Nghỉ hè, anh chị bàn đưa thằng nhỏ về ở với ngoại.
Với chị, thời gian ở với ngoại là một tài sản. Tài sản của chị là những đêm nằm trong tay bà ngoại nghe kể chuyện đời xưa cùng tiếng võng đưa kẽo kẹt và tiếng quạt nan xua muỗi, là những chiều ra đồng thả diều cùng ông ngoại và nỗi tiếc đứt ruột khi con diều đứt dây rơi xuống cánh đồng bên kia sông. Ông ngoại bảo dù diều bay cao đến đâu vẫn cần một sợi dây từ dưới đất... Con không thể bay cao, bay xa nếu không giữ cho mình một sợi dây để nối với gia đình, nguồn cội, với mảnh đất nơi ta sinh ra...
Ở phố, thằng nhỏ học bán trú cả ngày, chiều về cơm nước rồi ôm tivi. Chị sợ con lớn lên mà chưa một lần tự tay... bắt dế, chưa một lần tự làm đồ chơi cho mình. Chị ghét khi phải bỏ ra dù chỉ 2.000 đồng để mua con cào cào thắt bằng lá dừa được bày bán ở cổng trường, hay những con diều màu sắc sặc sỡ bay chấp chới ở vài đồng diều hiếm hoi của thành phố. Chị ghét nốt cái hộp đất sét màu mua ở nhà sách...
Anh đồng cảm với chị. Xa nhau chỉ ba tháng hè, thời gian vùn vụt trôi, rồi thằng nhỏ sẽ về. Còn vì một điều mà anh cứ tủm tỉm cười. Ngay đêm đầu tiên không có thằng nhỏ ở nhà, anh nháy mắt với chị: "Bắt đầu ba tháng trăng mật nhé!".
Ngày đầu tiên anh đón chị ở cổng cơ quan rồi đưa chị đi ăn... bò bía trước một cổng trường. Rồi anh chị chở nhau đi xem phim. Toàn là phim "bom tấn" mùa hè. Chị chiều anh chọn đại một phim để rồi suốt buổi xem phim chị cứ nghe tiếng mình vừa nấu cơm vừa cằn nhằn thằng con mê siêu nhân không chịu đi tắm...
Mấy ngày tiếp theo, cà phê, bạn bè, nhà sách... Chỗ nào đông vui là vợ chồng kéo vô. Không nói thành lời nhưng không ai muốn về nhà. Thằng nhỏ, tự bao giờ, đã là thứ ánh sáng tràn khắp, chan hòa; là năng lượng cho bình an, ấm cúng gia đình. Mở đèn lên khi đêm về, ánh sáng vươn tới đâu nỗi nhớ lấp đầy nơi đó. Có khi bật tivi gặp phim hoạt hình, anh vội chuyển kênh mà nghe như có tiếng thằng con tha thiết năn nỉ: "Ba, con xem chút xíu thôi mà!". Chị nấu cơm thì thoải mái bỏ hành tiêu tỏi ớt. Cay xé lưỡi, nước mắt chị chực trào vì nghe tiếng hít hà của anh mà cứ thấy thằng nhỏ đang ngồi trước mắt mình cũng hít hà, đổ "mồ hôi râu" ráng ăn cho nó "đàn ông"!
Trưa thứ sáu chị trốn việc cơ quan, một mình đón xe đò về quê. Phải về ngay thôi, không thể chờ anh thêm được nữa. Mẹ chị nói hai ông cháu đang ở bãi sông. Chị tháo giày, băng ngang cánh đồng phía trước nhà lao ra cái bãi sông đã tắm mát thời thơ ấu chị. Chị chạy theo tiếng cười giòn tan của hai ông cháu đang theo hướng gió vọng tới. Tiếng cười trộn lẫn tiếng xe gắn máy quen quen. Chị quay lại. Anh!
Ba chị đang tập thằng nhỏ bơi. Bơi chó, kiểu bơi bản năng nhất mà cũng xấu tướng nhất. Nhưng bây giờ đó là kiểu bơi đẹp nhất mà anh chị từng thấy.
Ba tháng hè rồi cũng sẽ qua, phải quyết tâm thôi. Con diều của con rồi sẽ bay cao, ngay từ bãi sông này.

TRƯƠNG GIA HÒA

Thursday, May 29, 2008

Quá nhiều và một chút!

Quá nhiều ghen tuông làm cho tình yêu chết trong nghi ngờ
Quá nhiều giận dỗi làm cho tình yêu chết trong mệt mỏi
Quá nhiều nước mắt làm cho tình yêu chết trong đau khổ
Quá nhiều lãng mạn làm cho tình yêu chết trong ảo ảnh
Quá nhiều thực tế làm cho tình yêu chết trong toan tính
Quá nhiều đam mê làm cho tình yêu chết trong mộng mị.

Chỉ một chút, chỉ một chút thôi…
Một chút giận dỗi để thấy mình được vỗ về,
Một chút ích kỷ để biết mình thuộc về ai đó,
Một chút nước mắt để thấy mình không vô cảm,
Một chút hờn ghen để biết mình đang yêu thật nhiều
...

Sunday, May 25, 2008

Sống không là chờ đợi

Photo: NNTA
Một câu chuyên có thật...
Bạn tôi mở ngăn tủ của vợ và lấy ra một gói nhỏ được gói kỹ càng trong lớp giấy lụa. Anh bảo: Đây không phải là một gói đồ bình thường, đây là một chiếc áo lót thật đẹp... Anh vứt lớp giấy bọc và lấy ra chiếc áo lót mịn màng, rồi nói: Tôi mua chiếc áo này tặng cô ấy vào lần đầu tiên chúng tôi sang New York, cách đây 8-9 năm nhưng cô ấy chưa bao giờ mặc! Cô ấy muốn dành cho một dịp nào đặc biệt, vậy thì hôm nay tôi nghĩ là dịp đặc biệt nhất rồi... Anh đến cạnh giường và đặt chiếc áo ấy cạnh những món đồ mà tí nữa đây sẽ được bỏ vào áo quan. Vợ anh vừa mới qua đời...
Quay sang tôi, anh bảo:

"Đừng bao giờ giữ lại một cái gì để chờ dịp đặc biệt cả... Mỗi ngày sống là một dịp đặc biệt rồi...".

Tôi suy đi nghĩ lại câu nói này và nó đã làm thay đổi cuộc đời tôi
...
... Vì cho dù có nhiều việc vẫn phải chờ, thì cuộc sống không phải lúc nào cũng chờ ta.

Vì vậy,
Sao phải đợi đến lúc cô đơn mới nhận ra giá trị của một người bạn?
Sao phải đợi được yêu rồi mới đem lòng yêu người?
Sao phải đợi có một chỗ làm tốt mới bắt đầu công việc?
Sao phải đợi có thật nhiều rồi mới chia sẻ một chút?
Sao phải đợi thất bại mới nhớ đến một lời khuyên?
Sao phải đợi một nỗi đau rồi mới nhớ đến một lời ước nguyện?
Sao phải đợi có thời gian mới đem sức mình ra phục vụ?

Tôi ơi, sao phải đợi?
Bởi có thể rằng ta không biết ta sẽ đợi đến bao lâu.
Đã bao nhiêu lần ta chần chừ để rồi cơ hội vuột đi?

...Hãy làm những gì mà ta muốn, làm những gì ta cho là đúng.
Phải biết nắm lấy cơ hội, để đừng phải hối tiếc, tôi ơi!

Copy & paste

Sunday, May 11, 2008

Mother's Day 2008

Xin chuc tat ca mot ngay le Tinh Me that yeu thuong ben Me - cho nhung ai con Me, va xin chia se mot loi cau nguyen cho nhung ai ko con .




Cam Ranh - Thang 04.2008

Nhóm trẻ _Ca đoàn Đắc lộ
Suối Đá, vườn trái cây, và Biển Bãi dài. Một chuyến dã ngoại đầy ắp tiếng cười, thư giãn và thoải mái ...














Thân phận người đàn ông trong ..xã hội ngày mai, haha
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768
Modified for 3-Column Layout by nhatbang