Các thể loại
- Ẩm thực (1)
- Bạn bè tôi (25)
- Chuyên đề Marketing (19)
- Chuyên mục (2)
- Chuyên mục khác (14)
- Đoản thơ (45)
- Du lịch (22)
- Dzuidzui (30)
- Gallery (40)
- Msg offline (10)
- Suy ngẫm (51)
- Tình ca (24)
Wednesday, April 2, 2008
YH.Offline
Cảnh đẹp Paris_1
01 - Sông Seine
Paris có gì lạ không em ?
Mai anh về giữa bến sông Seine
Anh về giữa một giòng sông trắng
Là áo sương mù hay áo em
(Nguyên Sa)
02 - Đường Rivoli & Vườn Tuileries
Em, Anh đã trở lại Paris
Đi giữa mưa gầy Tháng Bảy
Kỷ niệm chập chùng trang ký ức
Mắt cay cay cơn huyễn mộng trùng phùng
(Kim Thành)
03 - Dọc theo sông Seine
Anh đến thăm em một chiều thu lạnh
Lá vàng xua năm tháng lạc muôn phương
Trời Ba Lê hoa lệ giữa đau thương
Hồn lạc lõng trên nẽo đường hiu quạnh
(Võ Thu Tịnh)
04 - Toà Đô Chánh Paris
Anh đến thăm em một chiều không hẹn
Nghe nghẹn ngào nắng úa kiếp tha hương
Thành Ba Lê tàn nhạt mảnh nghê thường
Tình ế ẩm giữa chợ đời ghê lạnh
(Võ Thu Tịnh)
05 - La Conciergerie
Em ở đâu hỡi người em rất nhớ
Trời Paris nào có lụa Hà Đông
(Nguyên Sa)
06 - Khải Hoàn Môn
Vẫn còn đấy
Khải Hoàn Môn hoàng hôn hay nắng rỡ
Em xa rồi một thuở trầm hương
Anh vết thương nương hơi thở theo cùng
Tim lỗi nhịp, hồn bay tìm cánh gió
(Kim Thành)
07 - Quai Bourbon
Vẫn còn đây
Dòng sông Seine mấy mùa chung bóng
Con phố xưa đứng ngóng với đợichờ
(Kim Thành)
08- Công trường Concorde
Paris thành phố của tình yêu lãng mạn
Thêm tình mình một dạ thuỷ chung
Tháng Bảy mưa ngâu còn có ngày gặp mặt
Anh và em đâu còn dịp tương phùng
(Tôn Thất Phú Sĩ)
09 - Institut de France
Paris đêm huyền dịu
Ánh đèn màu mờ ảo lunh linh
Anh vẫn đi tìm em
Đi tìm hoài như một kẻ vô tâm
(Tôn Thất Phú Sĩ)
Còn tiếp
Friday, March 21, 2008
Chỉ một câu mà sao anh chẳng nói
Chỉ một câu mà sao anh chẳng nói !Đã bao mùa có nhau mà không nhau
Nỗi dằn vặt treo trên ngàn dấu hỏi
Chỉ một câu mà sao anh chẳng nói
Rằng anh không yêu em!...
Chỉ một câu , ngày tháng sẽ dài thêm-
sẽ không nhau trong bộn bề ý nghĩ -
ngủ thức sẽ bình yên và nỗi đợi chờ vô lí(!)
sẽ ra đi như chưa đến bao giờ ....
.............
Đã bao mùa... dang dở những ngày xanh
Điều đã có tự bao giờ đã mất
Điều định nói đã qua (như chưa từng có thật!)
Nỗi yêu thương mệt nhọc ngủ bên đời...
Những vui buồn... đã cạn những buồn vui
Chỉ một câu mà không ai dám nói
Nỗi im lặng ngủ trong tim nhức nhối
Để không nhau mà hết cả xuân thì...
Thơ: Cao Thị Tố Trâm
Sunday, February 10, 2008
Đi
Chẳng biết vì sao em ra đi?
Khi mùa Thu vẫn vỗ về tiếng gọi,
những níu kéo từ phía bờ lầm lỗi -
hạnh phúc nào cũng thoáng bóng ăn năn!!!
Lại ra đi khi mùa vẫn còn xanh
Vẫn còn một giấc mơ thổn thức
Điều muốn nói còn vẫy vùng trong ngực
Còn một trái tim vướng víu những nguyện cầu...
Thôi đi nào... không ngoảnh lại đằng sau
Đừng vì nỗi nhớ mà khoan dung lầm lỗi
Đừng vấp ngã, dẫu bàn chân non dại
Đừng lắng nghe những tiếng thầm thì
... Ngay cả lúc chẳng điều gì tan vỡ
Cũng cần phải ra đi!...
(Thơ Cao Thị Tố Trâm)











