Hôn nhân là quá trình bình thường hóa quan hệ tình yêu. - Hãy kết hôn với các nhà khảo cổ học vì bạn càng già họ càng yêu bạn.
Lập gia đình là dịch bài thơ ái tình ra văn xuôi. - Hôn nhân là một trò ảo thuật biến những nụ hôn vui thú thành ra... nghĩa vụ.
Hôn nhân là một sự kiện mà sau đó người đàn ông phải mua rau thay vì mua hoa.
Tình yêu thì mù quáng nhưng hôn nhân sẽ trả lại ánh sáng cho nó.
Bi kịch của hôn nhân ở chỗ chúng ta yêu một nhân cách, nhưng lại phải sống với một nhân vật.
An Minh Ánh
Các thể loại
- Ẩm thực (1)
- Bạn bè tôi (25)
- Chuyên đề Marketing (19)
- Chuyên mục (2)
- Chuyên mục khác (14)
- Đoản thơ (45)
- Du lịch (22)
- Dzuidzui (30)
- Gallery (40)
- Msg offline (10)
- Suy ngẫm (51)
- Tình ca (24)
Monday, August 6, 2007
Sunday, August 5, 2007
Nếu bạn là Robinson?
Nếu đột nhiên bây giờ bạn phải đóng vai một "Robinson” (nhân vật trong tiểu thuyết cùng tên của nhà văn nồi tiếng người Anh Daniel Defoe, (1660 - 1731) lạc trên hoang đảo, bạn chỉ có một điều ước, vậy bạn sẽ ước gì?.
Đó là câu hỏi trên mạng trực tuyến American Online. Kết quả trả lời thật đáng ngạc nhiên: 68% cần một máy vi tính nối mạng Internet, 23% cần một máy điện thoại, 9% còn lại cần một tivi (hoặc radio). Câu hỏi trắc nghiệm này nếu đặt ra cách đây chỉ độ chục năm thôi thì chắc chắn sẽ có đáp số khác. Tốc độ phát triển chóng mặt của công nghệ tin học cùng với sự gia tăng của Internet đã làm thay đổi hắn sở thích của con người hiện đại, đặc biệt là giới trẻ . Cùng lúc, hãng CNN và Báo USA Today cũng đưa ra một con số vừa thăm dò: 56% thanh thiếu niên Mỹ mắc tật nghiền Internet. Còn ở Châu Á, chỉ riêng Hàn Quốc đã có hơn 30 triệu người thường xuyên sử dụng Internet (chiếm 2/3 dân số), trong đó thì thanh thiếu niên chiếm 97%.
Đấy là chuyện của thiên hạ. Còn ở Việt Nam chưa được như thế. Theo Tổng cục Bưu điện, số thuê bao Internet ở nước ta đã tăng trường 97% trong năm 2002 - 2003, hơn 100% trong vài năm gần đây. Nhung cũng chi đạt trên 900 ngàn thuê bao với khoảng xấp xỉ 6 triệu người sử dụng. Quả là chưa thấm tháp gì với dân số 84 triệu người. Và như vậy cũng có nghĩa là nền kinh tế tri thức ớ ta mới đang ở giai đoạn bước đầu. Nhìn về phía trước ta, chỉ so với vài nước trong ASEAN (như Thái Lan, Malaysia, Singapore...) thì ta vẫn còn xa họ lắm!
Vậy thì ta phải biết tận dụng tối đa tiềm năng hiện có. Nhưng tiếc là, nhiều người, và trớ trêu thay, lại là lớp trẻ, chỉ coi Internet là thú vui giải trí của họ. Khai thác thông tin chả thấy đâu, nhưng đến cơ quan, mấy chị mấy anh cắm đầu vào mạng. Đọc báo, xem hình, nghe nhạc chán lại "check" thư và "chat” với nhau mê mải. Cả những anh em bạn bè "bắn tên lửa vượt đại châu không tới" cũng bị lôi ra để "nỉ non" trên mạng. Các “tiểu thư” còn ngồi thì máy tính chẳng ai được dùng. Khổ nhất là khi nối mạng, điện thoại lập tức bị phong tỏa, không thể liên lạc với ai được. Rời máy ra là họ lại túm năm tụm ba thì thào to nhỏ về những chuyện vừa "nhặt" được dọc đường lúc dạo chơi trên “oép (webstte)" này oép nọ. Chu cha! Nhiều và ly kỳ lắm. Hết chuyện ảnh nude các kiểu của cô ca sĩ dòng Sao Mai... đến băng hình "tươi mát" của nàng diễn viên trẻ trung Y.V đang ăn khách… lại mất cả ngày cả buổi nhu chơi. Bàn ở nhà chán lại vớ điện thoại "chùa" mở "Hội thảo đầu tuần". Quả là, hết khề khà "buôn dưa lê, bán dưa bở" lại lê thê, nỉ non "nấu cháo điện thoại".
Về nhà thì các quý tử "choai choai" cũng "máu mê" không kém. Không rõ chúng học ở đâu mà biết lang thang khắp "hang cùng ngõ hẻm" trên mạng, lôi ra đủ thứ chuyện trên trời dưới biển. Đã thế, chúng còn in ra truyền nhau đọc. Chỉ trong ngày 13/2 vừa rồi, đã có trên 800 triệu thư điện tứ gửi chúc tụng nhau nhân ngày Valentine (14/02) trên mạng yahoo.com. Do có nhiều người gửi, lại gửi kèm ảnh, nụ hôn biểu trưng, maket tranh tự họa, băng nhạc... nên mạng này quá tải, tắc nghẽn liên tục.
Chàng Robinson ngày xưa gặp nạn mới phải thui thủi một mình trên đảo vắng. Đó là điều cực chẳng đã. Còn bây giờ chúng ta lại tự biến mình thành một Robinson "đời mới". Đơn độc thu mình trên máy tính, mải mê với những trò vui mà chắc gì đã mở mang nhiều kiến thức? Cái máy kia nó có tội gì đâu? Điều quan trọng là ta phải biết sử dụng và tận dụng những ưu thế của phương tiện để đáp ứng tốt nhất nhu cầu học hỏi, nâng cao tầm hiểu biết của mình.
Theo Tạp chí Trí tri
Friday, August 3, 2007
Chút tình đầu
Mình đi gác thi Đại học 2007, lại có dịp đến với sân trường với tán lá, hàng me và hoa phượng đỏ, kỷ niệm một thời áo trắng bỗng ùa về đầy ắp trong tôi, cùng với những vần thơ của Đỗ Trung Quân...
Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng
Em chở mùa hè của tôi đi đâu?
Chùm phượng vĩ em cầm là tuổi tôi mười tám
Thuở chẳng ai hay thầm lặng - mối tình đầu
Mối tình đầu của tôi có gì?
Chỉ một cơn mưa bay bay ngoài cửa lớp
Là áo người trắng cả giấc ngủ mê
Là bài thơ cứ còn hoài trong cặp
Giữa giờ chơi mang đến lại mang về
Mối tình đầu của tôi là anh chàng tội nghiệp
Mùa hạ leo cổng trường khắc nỗi nhớ lên cây
Người con gái mùa sao biết có còn gặp lại
Ngày khai trường áo lụa gió thu bay...
Mối tình đầu của tôi có gì?
Chỉ một cây đàn nhỏ
Rất vu vơ nhờ bài hát nói giùm
Ai cũng hiểu - chỉ một người không hiểu
Nên có một gã khờ ngọng nghịu mãi....thành câm
Những chiếc giỏ xe trưa nay chở đầy hoa phượng
Em hái mùa hè trên cây
Chở kỷ niệm về nhà
Em chở mùa hè đi qua, còn tôi đứng lại
Nhớ ngẩn người tà áo lụa nào xa
Đỗ Trung Quân
Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng
Em chở mùa hè của tôi đi đâu?
Chùm phượng vĩ em cầm là tuổi tôi mười tám
Thuở chẳng ai hay thầm lặng - mối tình đầu
Mối tình đầu của tôi có gì?
Chỉ một cơn mưa bay bay ngoài cửa lớp
Là áo người trắng cả giấc ngủ mê
Là bài thơ cứ còn hoài trong cặp
Giữa giờ chơi mang đến lại mang về
Mối tình đầu của tôi là anh chàng tội nghiệp
Mùa hạ leo cổng trường khắc nỗi nhớ lên cây
Người con gái mùa sao biết có còn gặp lại
Ngày khai trường áo lụa gió thu bay...
Mối tình đầu của tôi có gì?
Chỉ một cây đàn nhỏ
Rất vu vơ nhờ bài hát nói giùm
Ai cũng hiểu - chỉ một người không hiểu
Nên có một gã khờ ngọng nghịu mãi....thành câm
Những chiếc giỏ xe trưa nay chở đầy hoa phượng
Em hái mùa hè trên cây
Chở kỷ niệm về nhà
Em chở mùa hè đi qua, còn tôi đứng lại
Nhớ ngẩn người tà áo lụa nào xa
Đỗ Trung Quân
Tương lai marketing

Philip Kotler nhận định và phác thảo tương lai marketing như thế nào? Ngoài “4P” (product, price, place and promotion), ngày nay, theo Kotler, cần định nghĩa lại vai trò tiếp thị với công thức CCDV (creating, communicating and delivering value to the consumer - sáng tạo, truyền thông và giao giá trị cho người tiêu dùng - ở đây cần nhấn mạnh đến ý tưởng “giao giá trị” chứ không chỉ trao sản phẩm từ nhà sản xuất đến người mua).
Ngoài ra, năm chiến lược nữa cần lưu ý:
1/ Đưa tất cả nằm dưới tầm quan sát, trong đó xây dựng thương hiệu là tiến trình “phủ sóng” chứ không chỉ nhỏ một giọt vào một nơi ở một thời điểm (ví dụ cuộc đổ bộ “hoành tráng” đem lại thành công ngoạn mục của bia Corona từ Mexico vào thị trường Mỹ).
2/ Biết rõ người tiêu dùng. Ở vấn đề này, Kotler cho biết đến nay nhiều CEO (tổng giám đốc điều hành) vẫn cứ nghĩ marketing là bán hàng, quảng cáo và... chấm hết! Trong thực tế, khi không định nghĩa được thị trường mục tiêu bằng phân khúc đối tượng người tiêu dùng, tiếp thị chỉ là vô nghĩa
3/ Sở hữu giá trị thương hiệu. Ở thời mà sản phẩm cùng loại tràn lan, người ta phải nghĩ đến việc sở hữu một từ hoặc một câu giúp xây dựng niềm tin, đồng thời duy trì sự trung thành của khách hàng (người tiêu dùng mua Mercedes bởi nó luôn gắn liền với hình ảnh thương hiệu xe hơi có động cơ tốt nhất thế giới; người ta mua Volvo bởi nó là biểu tượng của loại xe an toàn nhất thế giới).
4/ Đi đầu trong cạnh tranh. Điều tệ nhất thường xảy ra trong cạnh tranh là khi bạn thành công sẽ có nhiều đối thủ bắt chước; do đó, liên tục đổi mới sẽ là yếu tố then chốt. Phải liên tục tự vấn rằng “ba năm nữa kể từ bây giờ, sự khác biệt của chính chúng ta sẽ là gì?”. Liên quan điều này, Kotler kể có lần một CEO thuộc một công ty lớn đến xin chữ ký cho ấn bản đầu tiên quyển sách ông phát hành năm 1967 và ông đã từ chối. Ông trả lời: “Quyển sách này được viết vào thời chưa có Internet, bây giờ tôi nghĩ nó đã vô dụng”.
5/ Tạo ra cách riêng. Khi ở trong một thị trường bão hòa, không có chiêu riêng sẽ đồng nghĩa với tự sát. Lấy ví dụ trường hợp Starbucks. Chỉ là bán cà phê thôi nhưng Starbucks đã tạo ra một phong cách riêng, từ thiết kế cửa tiệm đến hình thức phục vụ...
Cuối cùng, tương tự ý kiến Al Ries trong quyển The fall of advertising and the rise of PR (bản tiếng Việt với tựa Quảng cáo thoái vị và PR lên ngôi, NXB Trẻ và Thời báo Kinh Tế Sài Gòn ấn hành năm 2005), Philip Kotler (dẫn lại từ marketingprofs.com) cũng cho rằng quảng cáo bắt đầu nhường chỗ cho PR (quan hệ công chúng).
Ông nói: “Quảng cáo đã bị lạm dụng trong quá khứ, đặc biệt quảng cáo đại trà (mass advertising) theo kiểu bắn bừa trúng đâu được đấy; trong khi đó, PR lại không được phát huy. PR gồm nhiều công cụ mà tôi gọi là PENCILS (publications, events, news, community involvement, identity tools, lobbying, and social investments - in ấn, tổ chức sự kiện, thông tin báo chí, quan hệ cộng đồng, công cụ nhận biết, vận động hành lang và “phong tỏa” xã hội).
Khi xem một quảng cáo, người tiêu dùng biết ngay đó là một mẩu quảng cáo; trong khi ngày càng có nhiều người dị ứng với quảng cáo. PR có cơ hội tốt hơn để chuyển tải thông điệp. Hơn nữa, thông điệp luôn mới mẻ và đáng tin hơn”. Có thể minh họa cho nhận định Philip Kotler với ví dụ chiến dịch PR và marketing cực kỳ thành công của chiếc điện thoại iPhone.
Hàng tháng trước khi iPhone ra mắt thị trường Mỹ ngày 29-6-2007, Hãng Apple đã bắt đầu “đun sôi” sự quan tâm với loạt thông tin liên quan. Kết quả: vô số người tiêu dùng Mỹ đã không thể cưỡng nổi việc trở thành “người đầu tiên” sở hữu iPhone đến mức xếp hàng rồng rắn để mua ngay ngày đầu tiên mà chiếc điện thoại này được tung ra thị trường!
(Nguồn Internet)
Friday, July 20, 2007
Thursday, July 19, 2007
Thấm mệt (1)
by Nguyễn Tất Nhiên
Tình mới lớn phải không em rất thích?
Cách tập tành nào cũng thật dễ thương
Thuở đầu đời chú bé soi gương
Và mê mải dĩ nhiên làm lạ
Tình mới lớn phải không em rất lạ ?
Cách tập tành nào cũng ngượng như nhau
Thuở đầu đời chú bé ôm phao
Và nhút nhát, dĩ nhiên ngộp nước
Tôi có cánh buồm tấp về ký ức
Em có chỗ ngồi quên lãng như mây
Dù cát bụi có nhiều phen dấy loạn
Cũng yên nằm mang phân bón cho cây
Nên bao giờ tôi cũng phải thương tôi
(Những ích kỷ nảy sinh sau lần thảm bại !)
Tuổi mười lăm giữa con trai, con gái
Đã rõ ràng ai khờ khạo hơn ai
Nên bao giờ tôi cũng phải thương tôi
(Những ích kỷ nảy sinh sau lần nhục nhã !)
Em có một đời rong xanh mơ đá
Tôi có ngàn năm say khướt hận thù !
Tình mới lớn phải không em rất mỏng ?
Cách tập tành nào cũng dễ hư hao
Thuở đầu đời cầm đũa thấp cao
Và nâng chén, dĩ nhiên, đổ vỡ
Khi mỏi mòn nghe đời mình trắc trở
Hơn lúc nào tôi quá đỗi thương tôi !
Non-work working moods - This is your state when you come to work
![]() | Monday Em ứh đi làm! |
![]() | Tuesday ừh nhỉ? thế thì lấy gì mà ăn? |
![]() | Wednesday Công việc cũng thú vị đấy chứ! (Có anh bạn đồng nghiệp đẹp ... chai quá trời luôn!) |
![]() | Thusday Cũng không đến nỗi nào, 1 tuần trôi qua cũng nhanh đấy chứ hả?... |
![]() | Friday (Last one is ultimate) hehe, chiều nay ... là cuối tuần rồi! |
![]() | Satuday & Sunday Ngủ ... nướng thôi! (from Internet) |
Subscribe to:
Posts (Atom)





