Sáng tác: Phạm Duy
Thơ: Phạm Thiên Thư
Em tan trường về
Đường mưa nho nhỏ
Em tan trường về
Đường mưa nho nhỏ
Ôm nghiêng tập vở
Tóc dài tà áo vờn bay
Em đi dịu dàng
Bờ vai em nhỏ
Chim non lề đường
Nằm im giấu mỏ
Anh theo Ngọ về
Gót giày lặng lẽ đường quê
Em tan trường về
Anh theo Ngọ về
Chân anh nặng nề
Lòng anh nức nở
Mai vào lớp học
Anh còn ngẩn ngơ ngẩn ngơ
Em tan trường về
Mưa bay mờ mờ
Anh trao vội vàng
Chùm hoa mới nở
Ép vào cuốn vở
Muôn thuở còn thương còn thương
Em tan trường về
Anh theo Ngọ về
Em tan trường về
Anh theo Ngọ về
Môi em mỉm cười
Man man sầu đời tình ơi
Bao nhiêu là ngày
Theo nhau đường dài
Trưa trưa chiều chiều
Thu đông chẳng nhiều
Xuân qua rồi thì
Chia tay phượng nở sang hè
Rồi ngày qua đi qua đi qua đi
Như phai nhạt mờ
Đường xanh nho nhỏ
Như phai nhạt mờ
Đường xanh nho nhỏ
Hôm nay tình cờ
Đi lại đường xưa đường xưa
Cây xưa còn gầy
Nằm quay ván đỏ
Áo em ngày nọ
Phai nhạt mây màu
Âm vang thuở nào
Bước nhỏ tìm nhau tìm nhau
Xưa tan trường về
Anh theo Ngọ về
Nay trên đường này
Đời như sóng nổi
Xóa bỏ vết người
Chân người tìm nhau tìm nhau
Ôi con đường về
Ôi con đường về
Bông hoa còn đẹp
Lòng sao thấm mềm
Ngắt vội hoa này
Nhớ người thuở xưa thuở xưa
Xưa tan trường về
Anh theo Ngọ về
Xưa tan trường về
Anh theo Ngọ về
Đôi chân mịt mù
Theo nhau bụi đỏ đường mưa
Xưa theo Ngọ về
Mái tóc Ngọ dài
Hôm nay đường này
Cây cao hàng gầy
Đi quanh tìm hoài
Ai mang bụi đỏ đi rồi
Ai mang bụi đỏ đi rồi
Ai mang bụi đỏ đi rồi
Các thể loại
- Ẩm thực (1)
- Bạn bè tôi (25)
- Chuyên đề Marketing (19)
- Chuyên mục (2)
- Chuyên mục khác (14)
- Đoản thơ (45)
- Du lịch (22)
- Dzuidzui (30)
- Gallery (40)
- Msg offline (10)
- Suy ngẫm (51)
- Tình ca (24)
Saturday, June 2, 2007
Sunday, May 20, 2007
Quê hương

Thuở còn thơ ngày hai buổi đến trường
Yêu quê hương qua từng trang sách nhỏ:
"Ai bảo chăn trâu là khổ ?"
Tôi mơ màng nghe chim hót trên cao

Nhớ những ngày trốn học
Đuổi bướm cầu ao
Mẹ bắt được...
Chưa đánh roi nào đã khóc
Có cô bé nhà bên
Nhìn tôi cười khúc khích...
Đuổi bướm cầu ao
Mẹ bắt được...
Chưa đánh roi nào đã khóc
Có cô bé nhà bên
Nhìn tôi cười khúc khích...
Cách mạng bùng lên
Rồi kháng chiến trường kỳ
Quê tôi đầy bóng giặc
Từ biệt mẹ tôi đi
Cô bé nhà bên (có ai ngờ)!
Cũng vào du kích
Hôm gặp tôi vẫn cười khúc khích
Mắt đen tròn (thương thương quá đi thôi)
Giữa cuộc hành quân không nói được một lời...
Đơn vị đi qua tôi ngoái đầu nhìn lại
Mưa đầy trời nhưng lòng tôi ấm mãi
Hòa bình tôi trở về đây
Với mái trường xưa, bãi mía, luống cày
Lại gặp em Thẹn thùng nép sau cánh cửa
Vẫn khúc khích cười khi tôi hỏi nhỏ -
Vẫn khúc khích cười khi tôi hỏi nhỏ -
Chuyện chồng con... (khó nói lắm anh ơi)!
Tôi nắm bàn tay, ngậm ngùi, nhỏ nhắn
Em để yên trong tay tôi nóng bỏng
Hôm nay nhận được tin em
Không tin được dù đó là sự thật
Giặc bắn em rồi quăng mất xác
Chỉ vì em là du kích em ơi!
Đau xé lòng anh chết nửa con người!
Xưa yêu quê hương vì có chim, có bướm
Có những ngày trốn học bị đòn roi
Nay yêu quê hương vì trong từng nắm đất
Có một phần xương thịt của em tôi.
1960
Friday, May 11, 2007
Wednesday, May 9, 2007
Như khúc tình ca
Sáng tác: Nguyễn Ngọc Thiện
Trình bày: Nguyễn Hải
Tôi vẫn thấy em như ngày nào
Dù nắng nông trường làm chiếc áo bạc màu
Đôi mắt sáng long lanh nụ cười
Dù những nhọc nhằn còn in dấu trên vai
Gió ơi nhờ gió mang theo
Gió ơi nhờ gió mang theo
Những yêu thương nồng cháy trong tôi
Đến em và ướp hương hoa
Để cho tôi nghe một thoáng bối rối
Như cánh én tôi đi tìm xuân
Như cánh én tôi đi tìm xuân
Tìm đến nông trường đầy nắng gió bụi mờ
Tôi sẽ hoá cơn mưa đầu mùa
Để thấy em về bên lá non xanh
Sunday, May 6, 2007
Riêng một góc trời
Tình yêu như nắng, nắng đưa em về, bên giòng suối mơ. Nhẹ vương theo gió, gió mang câu thề, xa rời chốn xưa. Tình như lá úa, rơi buồn, trong nỗi nhớ. Mưa vẫn mưa rơi, mây vẫn mây trôi, hắt hiu tình tôi. Người vui bên ấy, xót xa nơi này, thương hình dáng ai.Vòng tay tiếc nuối, bước chân âm thầm, nghe giọt nắng phaiĐời như sương khói, mơ hồ, trong bóng tối
Em đã xa xôi, tôi vẫn chơi vơi, riêng một góc trời
Người yêu dấu, người yêu dấu hỡi, khi mùa xuân vội qua chốn nơi đây. Nụ hôn đã mơ say, bờ môi ướt mi cay, nay còn đâu. Tìm đâu thấy, tìm đâu thấy nữa, khi mùa đông về theo cánh chim bay. Là chia cách đôi nơi, là hạnh phúc rã rời, người ơi
Một mai em nhé, có nghe Thu về, trên hàng lá khô
Ngàn sao lấp lánh, hát câu mong chờ, em về lối xưa
Hạ còn nắng ấm, thấy lòng sao buốt giá
Gọi tên em mãi, trong cơn mê này, mình nhớ thương nhau
Sáng tác: Ngô Thụy Miên
Không đề
Có khi nào trên đường đời bất tận
Ta vô tình đi lướt qua nhau
Bước vội vã chẳng ngờ đang đánh mất.
Một ân tình ta đã đợi từ lâu?
Ta vô tình đi lướt qua nhau
Bước vội vã chẳng ngờ đang đánh mất.
Một ân tình ta đã đợi từ lâu?
Nguyễn Tất Nhiên
Hoa vàng mấy độ
Em đến bên đời hoa vàng một đóa. Một thoáng hương bay bên trời phố hạ, nào có ai hay, ta gặp tình cờ, nhưng là cơn gió em còn cứ mãi ...bay đi. Em đến bên đời hoa vàng rực rỡ nào dễ chóng phai trong lòng nỗi nhớ, ngày tháng trôi qua cơn đau mịt mù. Xin cho bốn mùa, đất trời lặng gió đường trần em đi hoa vàng mấy độ những đường cỏ lá từng giọt sương thu yêu em thật thà.
Em đến nơi này, bao điều chưa nói. Lặng lẽ chia xa, sao lòng quá vội, một cõi bao la, ta về ngậm ngùi. Em cười đâu đó trong lòng phố xá đông vui. Em đến nơi này, vui buồn đi nhé đời sẽ trôi xuôi qua ghềnh qua suối một vết thương thôi
riêng cho một người
Subscribe to:
Posts (Atom)
