Sunday, May 11, 2008

Cam Ranh - Thang 04.2008

Nhóm trẻ _Ca đoàn Đắc lộ
Suối Đá, vườn trái cây, và Biển Bãi dài. Một chuyến dã ngoại đầy ắp tiếng cười, thư giãn và thoải mái ...














Thân phận người đàn ông trong ..xã hội ngày mai, haha

Saturday, April 19, 2008

Ba lý do để yêu hoa


Hoa không chỉ là biểu tượng của cái đẹp, của sự lãng mạn mà nghiên cứu mới đây cho thấy vẻ đẹp và hương thơm của hoa có thể làm thay đổi tác động hóa học của não và giúp bạn cảm thấy lạc quan hơn. Dưới đây là những tác dụng khác mà hoa đem lại cho bạn:

Tinh thần vui vẻ: Hãy tìm đến những bông hoa cúc dại thay vì một cốc bia cho những lúc tinh thần bạn đang xuống dốc. Theo một nghiên cứu của Haviland-Jones, người phụ nữ được tặng hoa bất ngờ sẽ thể hiện niềm vui ngay lập tức, và niềm vui đó theo cô ấy suốt ba ngày sau đó.

Giảm stress: Hãy trở về nhà với một thánh đường hoa rực rỡ. Trong một nghiên cứu của Trường Y khoa Harvard, những ngôi nhà được trang trí bằng hoa tươi vừa mới cắt giúp gia chủ cảm thấy bớt lo âu, bớt căng thẳng hơn.

Sáng tạo: Trang trí văn phòng với những đóa hoa tươi sẽ đem lại nguồn cảm hứng cho nhân viên. Những nhà nghiên cứu tại Đại học A&M ở Texas cho thấy phụ nữ sẽ có những sáng kiến và giải pháp cho vấn đề khi xung quanh có nhiều hoa tươi.

Theo Health

Đà Nẵng_ 21/03/ 2008






















Friday, April 18, 2008

Long Khánh _Tháng 3/2008

Chuyến công tác Tư vấn Tuyển sinh đến các trường PTTH Huyện Long Khánh, quê tôi.
Nhìn lại hàng cây ghế đá, sân trường... và tiếc rằng sao phượng vĩ năm nay ít thế nhỉ, mà cũng chưa đến mùa. Quang cảnh thay đổi thật nhiều sau bao nhiêu năm, mọi thứ đẹp hơn, rừng cao su xanh hơn sau mùa rụng lá, hạ tầng cao cấp hơn, hiện đại hơn theo xu thế phát triển. Nhìn thị trấn (nay đã là thị xã) yên bình, lòng mình cũng chợt cảm thấy bình yên.
Long Khánh 28/03/08

















Thầm thì... kể chuyện trong đêm

Cô nàng là người đến sớm nhất ở chợ rau. Cô chở rau bằng một cái xe “đam” cũ mèm, đằng sau kéo thêm một cái thùng sắt, cái lồng sắt gắn bánh xe ấy chất đầy rau muống cao chất ngất. Nếu đi từ đằng sau sẽ chẳng thấy cô đâu. Chỉ nghe thấy tiếng xe rè rè của cô rất đặc biệt.
Anh chàng cặp thuyền sát mé sông, thuyền anh ta chở cát. Chẳng có gì là can hệ nếu tiếng xe của cô không làm anh ta phải tỉnh giấc đúng vào giờ cô đến - lúc mà trời đất còn âm u.
Vì trời âm u nên dưới thuyền anh ta tối thui tối mù, mà cô thì lại ngồi ngay chân cầu, dưới dàn đèn cao áp trong lấp lóa. Anh chàng thấy cái nón lá màu trắng lắc lư, thấp thoáng một bờ vai nhỏ nhắn, gọn gàng.
Vì dưới thuyền tối thui nên anh chàng nhìn lên khoảng sáng rất rõ, bởi vậy anh ta tò mò. Tò mò vì không hiểu sao cái nón trắng lại cứ lắc lư như thế.
Bây giờ thì anh ta lại càng tò mò tệ, vì cô nàng đã xăng xái đi xuống bờ sông, cầm theo một cái xô nhựa nhỏ. Anh chàng thụt vội đầu vào khoang lái vì sợ bị phát giác, nhưng mắt anh ta thì vẫn theo sát cô nàng. Chẳng thể nhìn thấy mặt cô, vì cô đã thay cái quai nón bằng một cái khăn mùi soa kín mít.
Không biết có một người đang nhìn trộm, cô gái véo von hát nho nhỏ một mình, cô xắn cao quần lội ra xa bờ một chút. Ấy tính cô là thế, chỉ lấy một xô nước té cho xe rau tươi tắn, cô vẫn muốn lấy nước ở ngoài xa cho vừa trong vừa sạch.
Thuyền cát im lìm với cái khoang lái tròn tròn y như tổ chim sẻ kia cũng đâu có liên quan tới cô?
Cô lẩm nhẩm hát một đoạn chèo cổ có tự thuở nảo thuở nào, từ ngày đặt chân vào thành phố xa lạ này để làm nghề bán rau, cô chẳng thấy ai hát điệu chèo ấy nữa. Cô í a cho quên bớt nỗi nhớ nhà và bớt lạnh.
Chàng trai trong khoang thuyền... “chết đứng”. Anh ta chẳng nghe ai hát lạ thế bao giờ. Quê anh ta ở miền Tây. Những đêm lênh đênh sông nước của đời chở thuê, anh cũng hay nằm khểnh chân ngân nga vài câu trong bài Tình anh bán chiếu, còn bài ca của cô bán rau thì quả quyết là anh chưa được nghe bao giờ.
Vì chưa nghe bao giờ nên anh ta quyết định... lên bờ. Quấn thêm một vài vòng xích sắt để chắc ăn là con thuyền đã được neo cho chặt, anh đợi cô đi khuất rồi mới dám lên...
Lúc này trên cầu đã xuất hiện thêm hai người bán dạo trong đêm, một bà già bán xôi và một ông bán cà phê cóc. Quán cóc di động này thật là đơn giản: hai cái ghế nhỏ xíu, một cái bàn gỗ gấp xếp. Thế là đã có chỗ hợp pháp cho anh chàng dưới thuyền có cớ ngồi ngắm cô bán rau.
Thì ra cô lắc lư cái đầu là vì cô đang san rau ra từng bó nhỏ. Cô bó từng bó gọn gàng, nhặt nhạnh lá sâu, xếp có lớp có lang để tí nữa giao cho mấy chị bạn hàng theo từng chục 12, 14.
Tay cô thon thả dịu dàng, cái đầu thì đánh nhịp. Anh chàng quả quyết trong lòng rằng tất cả những bà bán hoa ở chợ Bến Thành cũng không thể nào có bàn tay khéo léo như của cô hàng rau ở chân cầu này được.
Dần dà, anh ta bỏ xa cái bàn gấp xếp để tiến gần đến cô nàng bán rau. Bàn tay to bè, xấu xí của anh lóng ngóng trên những cọng rau non tơ trông thật là tội nghiệp. Cô hàng rau bật cười.
Cô gái cười thật tươi, nón lá bỏ ra rồi, anh lái thuyền khẳng định là cô đẹp: nước da mai mái, răng khểnh có duyên, má lúm đồng tiền. Kiểu này thôi rồi: anh chết chắc! Mà anh “chết” thật, nên đã gần một năm nay anh chàng đã chọn luôn khúc sông dưới chân cầu, nơi có chợ rau họp đêm làm bến đỗ.
Cô bán rau đã quen tính quen nết anh chàng, sao vẫn chưa chịu xuống thuyền? Cô sợ thuyền tròng trành, cô sợ đời lênh đênh. Dù trong tận nơi trái tim cô biết anh lái thuyền cũng tốt.
Họ rù rì bàn định với nhau, bàn định thế này: rằng cô sẽ bán xe “đam” cho một người quen, xuống thuyền, nhưng vẫn giữ nghề bán rau. Còn anh chàng sẽ giữ con thuyền nhưng chia tay với nghề chở cát. Đêm đêm họ sẽ chở rau bằng thuyền, anh sẽ gánh rau lên bờ cho cô rồi hai đứa cùng ngồi bó lại.
Chuyện lọt tai hai người “hàng xóm”. Bà bán xôi khen tốt, ông cà phê cóc cũng gật gù. Thế mà sao cô vẫn còn chần chừ, vẫn chưa chịu xuống thuyền cùng anh lái. Hóa ra cô sợ, sợ trời tối sơ sẩy sẽ trượt chân. Đời người ta lỡ sẩy chân một lần... Eo ôi, cô sợ lắm!
Ông cà phê cóc cho mượn cây đèn lọ mực. Bà bán xôi gói thêm một gói xôi thơm, bà giục: “Con cứ theo nó xuống thăm thuyền, rau cỏ hôm nay để tao giao mối hộ!”.
Chuyện tôi kể cho các bạn nghe là có thật... gần 100%, bởi vì tôi chính là chứng nhân, tôi là... cây cầu ở trong truyện này đấy!
Bây giờ thì tơ mơ nào cũng vậy, hai người hì hụi chuyển rau từ thuyền lên. Cô hàng bán rau vẫn rất có duyên, còn anh chàng lái thuyền thì có vẻ hơi chững chạc. Chững chạc cũng phải thôi! Vì ở dưới khoang thuyền kia: nằm cuộn tròn trong chăn ấm êm có một thằng bé con lên hai đang say ngủ.
Chú thích: tôi - cây cầu ximăng lạnh lẽo, đã rung rinh trước câu chuyện đẹp đẽ này.
Tôi đã thầm thì kể lại cho một người hay lãng du trong đêm nghe và nhờ người ta viết lại câu chuyện gửi cho các bạn, người ấy nghe xong cứ gật gù tâm đắc: hạnh phúc ở quanh ta đâu phải chuyện hoang đường!

Truyện ngắn 1.165 chữ của NGUYỄN THỊ THU HƯƠNG­

Thư giãn

Các câu nói phét kinh điển:
1. Internet: Chúng tôi hoàn toàn miễn phí
2. Viễn thông: Chúng tôi bị lỗ vốn
3. Cảnh sát: Chúng tôi vì nhân dân phục vụ
4. Công ty tham gia thị trường chứng khoán: Chúng tôi không làm giả các báo cáo
5. Sếp: Tôi không bao giờ quên những cống hiến của anh
6. Nhân viên: Mai tôi nghỉ việc, không làm nữa
7. Tài xế xe khách: Nhà xe xuất phát đúng giờ
8. Dân buôn: Bán lỗ vốn, đại hạ giá
9. Ngôi sao điện ảnh: Chúng tôi chỉ làm bạn bè
10. Chính khách: Tôi không nhận một đồng nào
11. Con gái: Đây là lần đầu tiên
(MSG offline)

Sunday, April 13, 2008

Food scenes

It's all created with food. What a talent!














Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768
Modified for 3-Column Layout by nhatbang