Dòng sông nào đưa người tình đi biền biệt
Mùa thu nào cho người về thăm bến xưa
Hoàng hạc bay, bay mãi bỏ trời mơ
Về đồi sim ta nhớ người vô bờ
Ta vẫn chờ em dưới gốc sim già đó
Để hái dâng người một đóa đẫm tương tư
Đêm nguyệt cầm ta gọi em trong gió
Sáng linh lan hồn ta khóc bao giờ
Ta vẫn chờ em trên bao la đồi nương
Trong mênh mông chiều sương
Giữa thu vàng bên đồi sim trái chín
Một mình ta ngồi khóc tuổi thơ rơi
Thời gian nào trôi bềnh bồng trên phận người
Biệt ly nào không buồn phiền trên dấu môi
Màu vàng lên biêng biếc bóng chiều rơi
Nhạc hoài mong ta hát vì xa người
Thu hát cho người
Thu hát cho người, người yêu ơi
Các thể loại
- Ẩm thực (1)
- Bạn bè tôi (25)
- Chuyên đề Marketing (19)
- Chuyên mục (2)
- Chuyên mục khác (14)
- Đoản thơ (45)
- Du lịch (22)
- Dzuidzui (30)
- Gallery (40)
- Msg offline (10)
- Suy ngẫm (51)
- Tình ca (24)
Saturday, November 17, 2007
Thursday, November 8, 2007
Cô đơn
Sáng tác: Nguyễn Ánh 9
Hạnh phúc như đôi chim uyên, tung bay ngập trời nắng ấm.
Hạnh phúc như sương ban mai, long lanh đậu cành lá thắm.
Tình yêu một thoáng lên ngôi, nhẹ nhàng như áng mây trôi.
Dịu dàng như ánh trăng soi, êm êm thương yêu dâng trong hồn tôi
Nghe như chim trời phiêu lãng, theo mây trời lang thang, rong chơi cùng năm tháng.
Ôi đêm đêm cùng tiếng hát, cho vơi niềm thương nhớ, còn gì cho ước mơ.
_____________________
Người hỡi cho tôi quên đi, bao nhiêu kỷ niệm xa xưa.
Người hỡi cho tôi quên đi, bao nhiêu mộng đẹp nên thơ.
Tình yêu đã chết trong tôi, nụ cười đã tắt trên môi.
Chỉ còn tiếc nuối khôn nguôi cô đơn bơ vơ, tiếng hát lạc loài...
Hạnh phúc như đôi chim uyên, tung bay ngập trời nắng ấm.
Hạnh phúc như sương ban mai, long lanh đậu cành lá thắm.
Tình yêu một thoáng lên ngôi, nhẹ nhàng như áng mây trôi.
Dịu dàng như ánh trăng soi, êm êm thương yêu dâng trong hồn tôi
Nghe như chim trời phiêu lãng, theo mây trời lang thang, rong chơi cùng năm tháng.
Ôi đêm đêm cùng tiếng hát, cho vơi niềm thương nhớ, còn gì cho ước mơ.
_____________________
Người hỡi cho tôi quên đi, bao nhiêu kỷ niệm xa xưa.
Người hỡi cho tôi quên đi, bao nhiêu mộng đẹp nên thơ.
Tình yêu đã chết trong tôi, nụ cười đã tắt trên môi.
Chỉ còn tiếc nuối khôn nguôi cô đơn bơ vơ, tiếng hát lạc loài...
Wednesday, November 7, 2007
Tùy bút (1)
Tôi đã từng đọc vô số những mỹ từ mô tả về tình yêu, và đồng tình với ý tưởng ví von cua ai đó:... "tình yêu chân chính mang vẻ đẹp thuần khiết và mong manh dễ vỡ như pha lê..." . Khi người ta cảm được cái đẹp tinh khôi là đáng quí đến thế nào, thì chắc hẳn hiểu thế nào là xót xa khi chợt nhận ra sự rạn nứt và nguy cơ vỡ vụn của khối pha lê. Không sao cả, dù sao thì cuộc đời cũng đã giúp ta cảm nghiệm những cung bậc khác nhau ...
07.11.07
..
"Cuộc sống càng khô cứng, dập vùi, ngầu đục bao nhiêu thì tâm hồn càng mềm mại, dịu dàng, càng khát khao vươn tới ánh sáng, vươn tới cái đẹp bấy nhiêu"
A.Chekhov
A.Chekhov
Saturday, October 27, 2007
Tình thơ thất lạc
Ba mươi năm gặp lại
Em vẫn là em xưa
Vẫn hồn nhiên như cỏ
Vẫn dịu dàng như mưa
Ngồi yên nghe em nói
Lăng lẽ ngắm em cười
Trái tim còn nóng hổi
Cử ngỡ mình đôi mươi
Chợt thấy đời đáng sống
Sống thêm vài năm chơi
Nhìn mắt em lúng liệng
Tôi biết tôi ...tiêu rồi
Ba mươi năm gặp lại
Em vẫn là em thôi
Ba mươi năm lang bạt
Tôi đã già hơn tôi
Chút tình thơ thất lạc
Chẳng biết buồn hay vui
Nguyễn Văn Nhân
Em vẫn là em xưa
Vẫn hồn nhiên như cỏ
Vẫn dịu dàng như mưa
Ngồi yên nghe em nói
Lăng lẽ ngắm em cười
Trái tim còn nóng hổi
Cử ngỡ mình đôi mươi
Chợt thấy đời đáng sống
Sống thêm vài năm chơi
Nhìn mắt em lúng liệng
Tôi biết tôi ...tiêu rồi
Ba mươi năm gặp lại
Em vẫn là em thôi
Ba mươi năm lang bạt
Tôi đã già hơn tôi
Chút tình thơ thất lạc
Chẳng biết buồn hay vui
Nguyễn Văn Nhân
Subscribe to:
Posts (Atom)



























