Sunday, August 12, 2007

5 Why's

From Internet

The 5 why's typically refers to the practice of asking, five times, why the failure has occurred in order to get to the root cause/causes of the problem. There can be more than one cause to a problem as well. In an organizational context, generally root cause analysis is carried out by a team of persons related to the problem. No special technique is required.An example is in order:

You are on your way home from work and your car stops;
Why did your car stop? Because it ran out of gas.
Why did it run out of gas? Because I didn't buy any gas on my way to work.
Why didn't you buy any gas this morning? Because I didn't have any money.
Why didn't you have any money? Because I lost it all last night in a poker game.

I hope you don't mind the silly example but it should illustrate the importance of digging down beneath the most proximate cause of the problem. Failure to determine the root cause assures that you will be treating the symptoms of the problem instead of its cause, in which case, the disease will return, that is, you will continue to have the same problems over and over again.
Also note that the actual numbers of why's is not important as long as you get to the root cause. One might well ask why did you lose all your money in the poker game last night?


Following is an example of the 5 Whys analysis
as an effective problem-solving technique:

Why is our client, Hinson Corp., unhappy? Because we did not deliver our services when we said we would.
Why were we unable to meet the agreed-upon timeline or schedule for delivery? The job took much longer than we thought it would.
Why did it take so much longer? Because we underestimated the complexity of the job.
Why did we underestimate the complexity of the job? Because we made a quick estimate of the time needed to complete it, and did not list the individual stages needed to complete the project.
Why didn't we do this? Because we were running behind on other projects. We clearly need to review our time estimation and specification procedures.
Key Points:
The 5 Whys strategy is an easy and often-effective tool for uncovering the root of a problem. Because it is so elementary in nature, it can be adapted quickly and applied to most any problem. Bear in mind, however, that if it doesn’t prompt an intuitive answer, other problem-solving techniques may need to be applied

Buôn Ma Thuột 23.03.2007

Cầu treo ở Buôn Đôn

(Ms.Băng Tâm)

Bên dòng suối (Buôn Đôn)
Job mới - Nhân viên bán sản phẩm thổ cẩm và thủ công mỹ nghệ mới được tuyển dụng
Lần đầu tiên nhìn thấy con... dzoi

1 góc quán Cafe Chuông Đá

Êh! Coi chừng ...té!

tắm suối nước trong (hai em bé gốc Thụy Sĩ)

em ...giận anh luôn!

em bé Tây nguyên

Thác Draysap hùng vĩ

Buôn Ma Thuột là thành phố lớn nhất ở Tây Nguyên nằm ở độ cao 536 m, nhiệt độ trung bình hàng năm 23 độ C, là tỉnh lỵ của tỉnh Đăk Lăk. Tên gọi Buôn Ma Thuột được bắt nguồn từ tiếng Ê-đê: Buôn Ama Y Thuot (Buôn: làng, Ama: cha), gọi tắt là Buôn Ma Thuột, có nghĩa là làng của cha Thuột, tên vị tù trưởng có công lập ra buôn làng đầu tiên bên bờ suối Ea Tam.

Buôn Ma Thuột có một thời là thủ phủ của Tây Nguyên có số dân đông nhất, sầm uất nhất ở đây, là trung tâm hành chánh, văn hóa và kinh tế của toàn vùng. Buôn Ma Thuột là đầu mối huyết mạch giao thông tỏa ra các hướng, nối với thành phố Đà Lạt qua huyện Lăk bằng quốc lộ 27, nối liền với Khánh Hòa qua Ninh Hòa bằng quốc lộ 26, nối với TP.HCM bằng quốc lộ 14 qua Đăk Nông, Bình Phước, nối liền với Yok Đôn Buôn Đôn bằng tỉnh lộ số 1 và nối với Pleiku, Kontum bằng quốc lộ 14. Buôn Ma Thuột nổi tiếng có nhiều loại trái cây, khoai sắn, rau củ, đặc biệt là cà phê Buôn Mê đã từ lâu chiếm lĩnh trên thị trường và cho đến nay chưa có nơi đâu sánh bằng. Đến thăm Buôn Ma Thuột có thể đến tham quan các danh lam thắng cảnh như thác Đray Sap, Đray Anour, Đray H’linh, hồ Lăk hoặc ghé thăm các buôn làng của người Ê-đê, M’nông để cùng thưởng thức những đêm rượu cần với các lễ hội cồng chiêng, hay cưỡi voi vào rừng săn bắn cùng cư dân địa phương, đi thuyền độc mộc dạo chơi trong khung cảnh núi rừng êm ả...

Bên cạnh những kiến trúc cổ, phần lớn là nhà gỗ được xây cất công phu, người Buôn Ma Thuột ngày nay đang tích cực xây dựng những công trình mới mẻ và hiện đại, đường phố rộng rãi, sạch đẹp phủ bóng cây xanh mở rộng hệ thống giao thông ra vùng ngoại thành nhằm nâng cao mức sống của nhân dân qua các kế hoạch nông lâm, công nghiệp và đầu tư xây dựng các khu dân cư.

Bộ mặt đô thị không ngừng được chỉnh trang, mở rộng, thành phố đang hình thành các khu dân cư mới; đặc biệt là khu đô thị Đông Bắc có diện tích 172 ha, được đầu tư xây dựng với nhiều nhà cao tầng hiện đại, được xem như trung tâm kinh tế - tài chính của thành phố Buôn Ma Thuột trong tương lai.

Sau 10 năm xây dựng, đến nay các công trình hầu như đã hoàn chỉnh với nhiều kiến trúc đẹp, đáp ứng yêu cầu phát triển của thành phố, đồng thời làm thay đổi bộ mặt không gian kiến trúc đô thị, mỗi vùng và khu dân cư đều có bản sắc riêng, phù hợp với điều kiện kinh tế, xã hội và tự nhiên nhưng được cách tân, tạo cho thành phố vừa mang tính truyền thống mà cũng vừa mang tính hiện đại

.

(Bình Dương)

Tuesday, August 7, 2007

Thành phố không thể vây hãm

Chỉ mới cách đây một tháng, bọn gia súc mở một phiên họp khẩn cấp và đặc biệt, bàn biện pháp cấm vận thành phố Sài Gòn.

Heo vừa khóc vừa nói:
- Dân thành phố đối xử với tôi không ra gì cả. Khi tôi nhỏ, họ quay tôi trên những lò lộ thiên, để ngay trước cửa quán ăn, thân tôi bị nướng vàng trên than hồng, da tôi bị tẩm đủ các thứ hương liệu không rõ nguồn gốc, sau đó họ còn chặt tôi bằng những con dao to, không rửa, có thể dùng để bổ củi. Và bày tôi lên những chiếc đĩa được lau rửa sơ sài. Khi tôi lớn, họ giết tôi trong những lò mổ lậu, tối tăm, thiếu xà bông và ánh sáng, sau đó bày tôi lên các phản thịt cả đời không rửa ở chợ. Tôi bị chặt ra, bị thái ra, bị nhét bừa vào các tô bánh canh hoặc trộn với bột và hàn the để chế tạo ra những thứ khủng khiếp được mang tên chả lụa.

Cả hội nghị kêu lên:
- Tàn ác quá!

Heo nức nở:
- Đã vậy, họ còn cắm vào miệng tôi một bông hoa, nhét vào tai tôi một quả ớt rồi quay sơ sài, sau đó để lên mâm cúng. Mà cùng một mâm họ bán cho vài chục người khiến tôi ra vào chùa đến choáng váng.

Tiếng vỗ tay phẫn nộ vang lên. Heo quả quyết:
- Vì thế tôi sẽ trừng phạt thành phố. Tôi sẽ mắc bệnh tai xanh cho họ không còn và không dám ăn thịt heo nữa.

Gà bước lên diễn đàn:
- Em còn bị đối xử tệ vô cùng. Em bị nhốt trong những chiếc lồng chật chội, nghẹt thở, trước khi bán bị nhồi đến căng diều. Họ nhổ lông em làm chổi, sau đó dùng chổi ấy nện vào mông trẻ con một cách rất tùy tiện. Em còn bị thái nhỏ ra như sợi tóc để rắc vào các bát miến, rồi bị treo lủng lẳng ở mặt tiền tiệm phở, toàn thân bị bôi một lớp nghệ giả dối màu vàng. Em bị họ đưa lên tranh vẽ mà không trả bản quyền, bị sử dụng tiếng gáy không xin phép. Em bị hầm lấy nước, sau đó nước đó pha loãng đóng chai mà em không cãi nổi câu nào. Mồm họ quang quác như gà nhưng hơi một tí là họ đổ cho em.

Cả hội nghị gầm lên:
- Dã man quá!

Gà nức nở:
- Do đó, em cùng chị vịt quyết tâm nhiễm cúm H5N1, cho dân thành phố không có gà vịt ăn, hy vọng họ phải chết khô.

Tiếng hoan hô vang dậy.
Dê bước lên phát biểu:
- Tôi mới là kẻ bị cả thành phố xúc phạm nhất về mặt tinh thần. Mặc dù có một cuộc sống đứng đắn, đầy nội tâm, tôi vẫn bị họ gán cho những tính xấu mà hình như chính họ ao ước. Trước khi bị làm thịt, tôi còn bị đánh đập cho vã mồ hôi, rồi vứt lung tung vô những nồi lẩu ven đường. Tôi thà chết ngay đây, trên diễn đàn này chứ không chết trong thành phố nữa.

Bò đứng bật dậy:
- Tôi cũng thế. Tôi bị họ in hình trái phép trên hộp phô-mai, bị lột da làm túi xách, túi ấy có khi gắn nhãn hiệu bán mấy ngàn đôla mà tôi chả nhận xu nào. Tôi còn bị giả mạo bằng thịt trâu, thịt ngựa, khiến danh dự tổn thương sâu sắc. Tôi quyết phải mắc bệnh bò điên cho họ không còn có thứ để ăn.

Sau ba ngày thảo luận, hội nghị đi đến nhất trí là cấm vận thành phố hoàn toàn. Sẽ đồng loạt ngã bệnh cho không còn dê, gà, vịt, heo xem có sống nổi không.

Nhưng lạ quá, dân chúng vẫn sống phây phây, thậm chí một số người còn khỏe hơn trước.

Bọn súc vật đi điều tra, và ngã ngửa người: Bà con đang ăn cá ê hề. Cá không hề tham gia hội nghị. Nhưng cá ở đâu? Thì ra mùa mưa tới, cả thành phố ngập mênh mông, cá ngoài sông tràn vào, bà con kéo lưới bắt hoặc chỉ việc mở cửa cho cá đi vô, đến khi hết mưa đóng cửa lại là cá bị nhốt trong phòng.


Lê Hoàng

Monday, August 6, 2007

Hôn nhân là gì?

Hôn nhân là quá trình bình thường hóa quan hệ tình yêu. - Hãy kết hôn với các nhà khảo cổ học vì bạn càng già họ càng yêu bạn.

Lập gia đình là dịch bài thơ ái tình ra văn xuôi. - Hôn nhân là một trò ảo thuật biến những nụ hôn vui thú thành ra... nghĩa vụ.

Hôn nhân là một sự kiện mà sau đó người đàn ông phải mua rau thay vì mua hoa.

Tình yêu thì mù quáng nhưng hôn nhân sẽ trả lại ánh sáng cho nó.

Bi kịch của hôn nhân ở chỗ chúng ta yêu một nhân cách, nhưng lại phải sống với một nhân vật.

An Minh Ánh

Sunday, August 5, 2007

Nếu bạn là Robinson?

Nếu đột nhiên bây giờ bạn phải đóng vai một "Robinson” (nhân vật trong tiểu thuyết cùng tên của nhà văn nồi tiếng người Anh Daniel Defoe, (1660 - 1731) lạc trên hoang đảo, bạn chỉ có một điều ước, vậy bạn sẽ ước gì?.
Đó là câu hỏi trên mạng trực tuyến American Online. Kết quả trả lời thật đáng ngạc nhiên: 68% cần một máy vi tính nối mạng Internet, 23% cần một máy điện thoại, 9% còn lại cần một tivi (hoặc radio). Câu hỏi trắc nghiệm này nếu đặt ra cách đây chỉ độ chục năm thôi thì chắc chắn sẽ có đáp số khác. Tốc độ phát triển chóng mặt của công nghệ tin học cùng với sự gia tăng của Internet đã làm thay đổi hắn sở thích của con người hiện đại, đặc biệt là giới trẻ . Cùng lúc, hãng CNN và Báo USA Today cũng đưa ra một con số vừa thăm dò: 56% thanh thiếu niên Mỹ mắc tật nghiền Internet. Còn ở Châu Á, chỉ riêng Hàn Quốc đã có hơn 30 triệu người thường xuyên sử dụng Internet (chiếm 2/3 dân số), trong đó thì thanh thiếu niên chiếm 97%.

Đấy là chuyện của thiên hạ. Còn ở Việt Nam chưa được như thế. Theo Tổng cục Bưu điện, số thuê bao Internet ở nước ta đã tăng trường 97% trong năm 2002 - 2003, hơn 100% trong vài năm gần đây. Nhung cũng chi đạt trên 900 ngàn thuê bao với khoảng xấp xỉ 6 triệu người sử dụng. Quả là chưa thấm tháp gì với dân số 84 triệu người. Và như vậy cũng có nghĩa là nền kinh tế tri thức ớ ta mới đang ở giai đoạn bước đầu. Nhìn về phía trước ta, chỉ so với vài nước trong ASEAN (như Thái Lan, Malaysia, Singapore...) thì ta vẫn còn xa họ lắm!

Vậy thì ta phải biết tận dụng tối đa tiềm năng hiện có. Nhưng tiếc là, nhiều người, và trớ trêu thay, lại là lớp trẻ, chỉ coi Internet là thú vui giải trí của họ. Khai thác thông tin chả thấy đâu, nhưng đến cơ quan, mấy chị mấy anh cắm đầu vào mạng. Đọc báo, xem hình, nghe nhạc chán lại "check" thư và "chat” với nhau mê mải. Cả những anh em bạn bè "bắn tên lửa vượt đại châu không tới" cũng bị lôi ra để "nỉ non" trên mạng. Các “tiểu thư” còn ngồi thì máy tính chẳng ai được dùng. Khổ nhất là khi nối mạng, điện thoại lập tức bị phong tỏa, không thể liên lạc với ai được. Rời máy ra là họ lại túm năm tụm ba thì thào to nhỏ về những chuyện vừa "nhặt" được dọc đường lúc dạo chơi trên “oép (webstte)" này oép nọ. Chu cha! Nhiều và ly kỳ lắm. Hết chuyện ảnh nude các kiểu của cô ca sĩ dòng Sao Mai... đến băng hình "tươi mát" của nàng diễn viên trẻ trung Y.V đang ăn khách… lại mất cả ngày cả buổi nhu chơi. Bàn ở nhà chán lại vớ điện thoại "chùa" mở "Hội thảo đầu tuần". Quả là, hết khề khà "buôn dưa lê, bán dưa bở" lại lê thê, nỉ non "nấu cháo điện thoại".

Về nhà thì các quý tử "choai choai" cũng "máu mê" không kém. Không rõ chúng học ở đâu mà biết lang thang khắp "hang cùng ngõ hẻm" trên mạng, lôi ra đủ thứ chuyện trên trời dưới biển. Đã thế, chúng còn in ra truyền nhau đọc. Chỉ trong ngày 13/2 vừa rồi, đã có trên 800 triệu thư điện tứ gửi chúc tụng nhau nhân ngày Valentine (14/02) trên mạng yahoo.com. Do có nhiều người gửi, lại gửi kèm ảnh, nụ hôn biểu trưng, maket tranh tự họa, băng nhạc... nên mạng này quá tải, tắc nghẽn liên tục.

Chàng Robinson ngày xưa gặp nạn mới phải thui thủi một mình trên đảo vắng. Đó là điều cực chẳng đã. Còn bây giờ chúng ta lại tự biến mình thành một Robinson "đời mới". Đơn độc thu mình trên máy tính, mải mê với những trò vui mà chắc gì đã mở mang nhiều kiến thức? Cái máy kia nó có tội gì đâu? Điều quan trọng là ta phải biết sử dụng và tận dụng những ưu thế của phương tiện để đáp ứng tốt nhất nhu cầu học hỏi, nâng cao tầm hiểu biết của mình.

Theo Tạp chí Trí tri

Friday, August 3, 2007

Chút tình đầu

Mình đi gác thi Đại học 2007, lại có dịp đến với sân trường với tán lá, hàng me và hoa phượng đỏ, kỷ niệm một thời áo trắng bỗng ùa về đầy ắp trong tôi, cùng với những vần thơ của Đỗ Trung Quân...

Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng
Em chở mùa hè của tôi đi đâu?
Chùm phượng vĩ em cầm là tuổi tôi mười tám
Thuở chẳng ai hay thầm lặng - mối tình đầu
Mối tình đầu của tôi có gì?
Chỉ một cơn mưa bay bay ngoài cửa lớp
Là áo người trắng cả giấc ngủ mê
Là bài thơ cứ còn hoài trong cặp
Giữa giờ chơi mang đến lại mang về
Mối tình đầu của tôi là anh chàng tội nghiệp
Mùa hạ leo cổng trường khắc nỗi nhớ lên cây
Người con gái mùa sao biết có còn gặp lại
Ngày khai trường áo lụa gió thu bay...
Mối tình đầu của tôi có gì?
Chỉ một cây đàn nhỏ
Rất vu vơ nhờ bài hát nói giùm
Ai cũng hiểu - chỉ một người không hiểu
Nên có một gã khờ ngọng nghịu mãi....thành câm
Những chiếc giỏ xe trưa nay chở đầy hoa phượng
Em hái mùa hè trên cây
Chở kỷ niệm về nhà
Em chở mùa hè đi qua, còn tôi đứng lại
Nhớ ngẩn người tà áo lụa nào xa

Đỗ Trung Quân

Tương lai marketing


Philip Kotler nhận định và phác thảo tương lai marketing như thế nào? Ngoài “4P” (product, price, place and promotion), ngày nay, theo Kotler, cần định nghĩa lại vai trò tiếp thị với công thức CCDV (creating, communicating and delivering value to the consumer - sáng tạo, truyền thông và giao giá trị cho người tiêu dùng - ở đây cần nhấn mạnh đến ý tưởng “giao giá trị” chứ không chỉ trao sản phẩm từ nhà sản xuất đến người mua).

Ngoài ra, năm chiến lược nữa cần lưu ý:

1/ Đưa tất cả nằm dưới tầm quan sát, trong đó xây dựng thương hiệu là tiến trình “phủ sóng” chứ không chỉ nhỏ một giọt vào một nơi ở một thời điểm (ví dụ cuộc đổ bộ “hoành tráng” đem lại thành công ngoạn mục của bia Corona từ Mexico vào thị trường Mỹ).

2/ Biết rõ người tiêu dùng. Ở vấn đề này, Kotler cho biết đến nay nhiều CEO (tổng giám đốc điều hành) vẫn cứ nghĩ marketing là bán hàng, quảng cáo và... chấm hết! Trong thực tế, khi không định nghĩa được thị trường mục tiêu bằng phân khúc đối tượng người tiêu dùng, tiếp thị chỉ là vô nghĩa

3/ Sở hữu giá trị thương hiệu. Ở thời mà sản phẩm cùng loại tràn lan, người ta phải nghĩ đến việc sở hữu một từ hoặc một câu giúp xây dựng niềm tin, đồng thời duy trì sự trung thành của khách hàng (người tiêu dùng mua Mercedes bởi nó luôn gắn liền với hình ảnh thương hiệu xe hơi có động cơ tốt nhất thế giới; người ta mua Volvo bởi nó là biểu tượng của loại xe an toàn nhất thế giới).

4/ Đi đầu trong cạnh tranh. Điều tệ nhất thường xảy ra trong cạnh tranh là khi bạn thành công sẽ có nhiều đối thủ bắt chước; do đó, liên tục đổi mới sẽ là yếu tố then chốt. Phải liên tục tự vấn rằng “ba năm nữa kể từ bây giờ, sự khác biệt của chính chúng ta sẽ là gì?”. Liên quan điều này, Kotler kể có lần một CEO thuộc một công ty lớn đến xin chữ ký cho ấn bản đầu tiên quyển sách ông phát hành năm 1967 và ông đã từ chối. Ông trả lời: “Quyển sách này được viết vào thời chưa có Internet, bây giờ tôi nghĩ nó đã vô dụng”.

5/ Tạo ra cách riêng. Khi ở trong một thị trường bão hòa, không có chiêu riêng sẽ đồng nghĩa với tự sát. Lấy ví dụ trường hợp Starbucks. Chỉ là bán cà phê thôi nhưng Starbucks đã tạo ra một phong cách riêng, từ thiết kế cửa tiệm đến hình thức phục vụ...

Cuối cùng, tương tự ý kiến Al Ries trong quyển The fall of advertising and the rise of PR (bản tiếng Việt với tựa Quảng cáo thoái vị và PR lên ngôi, NXB Trẻ và Thời báo Kinh Tế Sài Gòn ấn hành năm 2005), Philip Kotler (dẫn lại từ marketingprofs.com) cũng cho rằng quảng cáo bắt đầu nhường chỗ cho PR (quan hệ công chúng).

Ông nói: “Quảng cáo đã bị lạm dụng trong quá khứ, đặc biệt quảng cáo đại trà (mass advertising) theo kiểu bắn bừa trúng đâu được đấy; trong khi đó, PR lại không được phát huy. PR gồm nhiều công cụ mà tôi gọi là PENCILS (publications, events, news, community involvement, identity tools, lobbying, and social investments - in ấn, tổ chức sự kiện, thông tin báo chí, quan hệ cộng đồng, công cụ nhận biết, vận động hành lang và “phong tỏa” xã hội).

Khi xem một quảng cáo, người tiêu dùng biết ngay đó là một mẩu quảng cáo; trong khi ngày càng có nhiều người dị ứng với quảng cáo. PR có cơ hội tốt hơn để chuyển tải thông điệp. Hơn nữa, thông điệp luôn mới mẻ và đáng tin hơn”. Có thể minh họa cho nhận định Philip Kotler với ví dụ chiến dịch PR và marketing cực kỳ thành công của chiếc điện thoại iPhone.

Hàng tháng trước khi iPhone ra mắt thị trường Mỹ ngày 29-6-2007, Hãng Apple đã bắt đầu “đun sôi” sự quan tâm với loạt thông tin liên quan. Kết quả: vô số người tiêu dùng Mỹ đã không thể cưỡng nổi việc trở thành “người đầu tiên” sở hữu iPhone đến mức xếp hàng rồng rắn để mua ngay ngày đầu tiên mà chiếc điện thoại này được tung ra thị trường!
(Nguồn Internet)
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768
Modified for 3-Column Layout by nhatbang